Mộng Du — Tập 31 · Bài 22
Nhục nhãn long lanh mở rất toCho là đã thức khỏi lần dòÂm thầm vẫn mộng bên trong đóLặng lẽ đang mơ trót hẹn hòCứ ngỡ vàng son đâu thể bỏTưởng toàn hoa gấm giữ bo boBao người bảo tỉnh liền bày tỏCó ngủ đâu mà thật quá lo.
Đọc tiếp
Lần giở Tập 31
Cùng trong tập này
Tập 31 · Bài 20Vầng MâyMây trôi chấn động cả không gianCố hợp cùng nhau để vững vàngĐọc bài →Tập 31 · Bài 24Tâm TríTừ nơi ý tưởng phát sinh raĐối đãi đan xen khắp chốn xaĐọc bài →Tập 31 · Bài 19Tan BiếnÁnh sáng làm sao có thể nươngBao giờ rõ thật bởi suy lườngĐọc bài →
Mỗi ngày một bài thơ mới cùng bạn đọc trên trang Facebook Bóng Nguyệt.