Vầng MâyTập 31 · Bài 20

Mây trôi chấn động cả không gianCố hợp cùng nhau để vững vàngSợ rã tan đi nên hốt hoảngLo âu mất dạng phải bi quanMong manh trước gió đời phiêu lãngBiến hoại vầng dương thật phũ phàngQua rồi ảo ảnh trong bình thảnVũ trụ hòa vào quá vẻ vang.
Trích “Bóng Nguyệt” · Tập 31 · Bài 20 — cư sĩ Hoằng Lộc
Đọc tiếp

Lần giở Tập 31

Cùng trong tập này

Mỗi ngày một bài thơ mới cùng bạn đọc trên trang Facebook Bóng Nguyệt.

Nhận sách

Sách Bóng Nguyệt được ấn tống — gửi tặng đến tận nhà, bạn chỉ gửi giúp phí vận chuyển