Mong Manh — 18.12.2025
Vạn nẻo từng qua dẫu thế nàoDại khờ thông thái có ra saoBám chấp thường tình đầy áo nãoSiêu linh thoát tục lắm thanh caoMê si vất vả xa đường đạoTỉnh thức an nhàn thật dạt dàoTrần đời một thoáng như đi dạoChớ có vương mang hoặc xuyến xao.
Diễn giải
Mong manh không phải là yếu đuối, mà là bản chất thật của mọi kinh nghiệm khi được nhìn bằng trí tuệ. Dại khờ hay thông thái chỉ là nhãn dán của tâm phân biệt; bám chấp mới là điều làm lòng nặng áo não. Khi mê si, đường đạo xa vời; khi tỉnh thức, an nhàn dạt dào ngay giữa bước chân thường nhật. Trần đời chỉ như một cuộc dạo chơi ngắn ngủi, đến rồi đi trong hơi thở. Thấy được tính mong manh ấy, ta thôi xuyến xao, thôi vương mang, và sống trọn vẹn từng khoảnh khắc—nhẹ, sáng, không để lại dấu chân trong cát.
Đọc tiếp
Dòng thơ vẫn trôi
Cùng những ngày ấy
Đăng 17.12.2025Chơn VọngBổn tánh thần kỳ tận hải hàThân tâm biến động mãi phôi phaĐọc bài →Đăng 19.12.2025Tình ĐờiChắt mót gồm thâu cả nhỏ toTrong lòng khấp khởi giữ bo boĐọc bài →Đăng 17.12.2025Hoa SenHoa sen xuất hiện chốn bùn dơChuyển hoá thơm nồng tự bấy giờĐọc bài →
Mỗi ngày một bài thơ mới cùng bạn đọc trên trang Facebook Bóng Nguyệt.