Vào Đêm — 19.12.2025
Ngày vừa chợt đến lại qua nhanhSải cánh chim về tổ ấm dànhHoàng hôn rũ xuống mờ phong cảnhChập choạng chiều tà tối đã thànhTịch lặng trăng soi tình lấp lánhMiên man gió thổi nghĩa mong manhNặng trĩu niềm tin đời giá lạnhTrầm tư quạnh quẽ mộng hồn quanh.
Diễn giải
Vào đêm là lúc đời sống rút lại nhịp ồn ào, trả mọi vật về chỗ nghỉ ngơi tự nhiên của nó. Ngày đi qua nhẹ như hơi thở, niềm tin, mỏi mệt, và những khát khao chưa trọn cũng theo hoàng hôn mà lắng xuống. Trong chập choạng ấy, lòng người dễ chạm vào sự quạnh hiu sâu kín – nơi mộng và thực đan xen, nơi gió thổi qua những mong manh còn sót lại. Nhưng chính trong tịch lặng ấy, trăng hiện ra không để sưởi ấm, mà để soi thấy. Khi dám ngồi yên cùng đêm, ta nhận ra: nỗi buồn cũng là một hình thức của tỉnh thức, đưa tâm trở về chiều sâu lặng lẽ của chính mình.
Đọc tiếp
Dòng thơ vẫn trôi
Cùng những ngày ấy
Đăng 18.12.2025Bất ĐộngĐường đời phủi sạch rộng thênh thangTrống vắng thanh nhàn sống lạc anĐọc bài →Đăng 20.12.2025Ngày VềThức giấc bình minh toả ánh hồngChan hoà rạng rỡ khắp non sôngĐọc bài →Đăng 17.12.2025Chơn VọngBổn tánh thần kỳ tận hải hàThân tâm biến động mãi phôi phaĐọc bài →
Mỗi ngày một bài thơ mới cùng bạn đọc trên trang Facebook Bóng Nguyệt.