Phân Minh — 13.09.2025
Sao đi bị động ở bên ngoàiĐánh mất đời mình phải đoạ đàyMột thoáng trôi qua không trở lạiPhù du biến đổi nỗi u hoàiBổn tính bao la linh ứng mãiChơn tâm bất tận diệu huyền thayTrọn vẹn hoà vào lòng tự tạiKhông gian chẳng ngại bóng mây bay.
Diễn giải
Người mãi đi tìm bên ngoài, mà quên rằng ánh sáng thật sự luôn khởi từ bên trong. Một khoảnh khắc bị động là đánh mất cả kiếp sống. Khi ta dừng lại và thấy rõ tính linh thiêng vốn sẵn nơi tâm – không tăng, không giảm – thì cũng là lúc phù du hóa nhẹ tênh, chơn tâm tỏ rạng. Hãy buông những đám mây lầm tưởng, để hòa vào bầu trời tự tại vốn chẳng từng ngăn ngại điều gì.
Đọc tiếp
Dòng thơ vẫn trôi
Cùng những ngày ấy
Đăng 12.09.2025Đồng ThểẨn tàng kho báu quá dồi dàoBất tận vô biên đẹp biết baoĐọc bài →Đăng 14.09.2025ẢoChân không bỗng chốc gió khai sinhKhắp nẻo lang thang chốn hữu tìnhĐọc bài →Đăng 11.09.2025Tự MãnTa đây thấu triệt ở nhiều bềĐã phán ra rồi chớ lệch xêĐọc bài →
Mỗi ngày một bài thơ mới cùng bạn đọc trên trang Facebook Bóng Nguyệt.