Nhớ Về — 12.09.2025
Mong manh cuộc sống sẽ qua mauTất cả phân ly chỉ trước sauThời gian lặng lẽ trôi xuôi mãiVũ trụ xoay vòng tự thuở nàoBuông đi viễn cảnh đừng lưu luyếnXả hết muôn duyên hãy vẫy chàoDạo chơi phải nhớ về nguồn cộiTrọn vẹn trường sinh bỏ khát khao.
Diễn giải
Mọi cuộc dạo chơi trong cõi trần đều hữu hạn. Khi đã đủ rong ruổi giữa sắc – không, hỷ – bi, được – mất, ta mới nhận ra: không gì thực sự thuộc về ta. Tất cả chỉ như làn gió thoảng, dòng nước chảy qua tay. Nhưng trong vô thường ấy, có một tiếng gọi thầm thì: “Hãy nhớ về nguồn.” Nơi ấy không có phân ly, không còn khát khao, chỉ còn sự trở về trọn vẹn – như giọt nước hoà tan vào biển cả, như ánh trăng rơi vào lòng hồ tĩnh lặng.
Đọc tiếp
Dòng thơ vẫn trôi
Cùng những ngày ấy
Đăng 11.09.2025Tự MãnTa đây thấu triệt ở nhiều bềĐã phán ra rồi chớ lệch xêĐọc bài →Đăng 13.09.2025Như NhiênĐem bùn rửa đất nghĩa gì đâuTính chất y nguyên thật dãi dầuĐọc bài →Đăng 11.09.2025BiếtBiết điều từng biết, rồi nhận biếtBiết phần đã biết, cùng đang biếtĐọc bài →
Mỗi ngày một bài thơ mới cùng bạn đọc trên trang Facebook Bóng Nguyệt.