Tâm 3 — 24.07.2025
Tâm vốn như trăng rọi đáy hồ – trong mà chẳng giữ, sáng mà chẳng bám. Một phen khởi niệm, liền sinh cảnh; một niệm bám chấp, liền thành u mê.
Từ thuở “chừ” ấy – vọng niệm dấy lên như lớp sóng đùn đẩy lớp sóng – chất chồng tư tưởng, tựa khói sương vẽ trời. Cảnh hiện, nhưng thực hay hư? Tâm vướng, thì thật cũng thành giả.
Biết là phù du thì đừng níu. Giữ lấy chẳng khác gì cầm nước trong tay – càng chặt càng trôi. Lo sợ cũng thừa, toan tính cũng dư. Cả động lẫn tịnh, nếu còn nắm giữ thì chưa rời lưới ảo.
Chỉ khi buông sạch cả “có” lẫn “không”, mới thênh thang thấy được bản thể NHƯ – nơi không vướng bụi trần, không bị sinh diệt, và không cần trở về… vì chưa từng rời xa.
Dòng thơ vẫn trôi
Cùng những ngày ấy
Mỗi ngày một bài thơ mới cùng bạn đọc trên trang Facebook Bóng Nguyệt.