Tánh — 05.07.2025
Tánh là nền tảng, là gốc tịnh vô nhiễm, như trăng vằng vặc giữa trời vô cùng, chẳng vướng mây mù, chẳng động sắc tướng. Tánh không do học, chẳng bởi cầu, mà từ nơi “bất khứ, bất lai”, tự nhiên hiện lộ trong khoảnh khắc tâm lặng như hồ thu.
Bài thi kệ khai thị con đường trở về với bản nguyên chơn thật. Tánh ấy “tròn đầy khắp hữu tình”, nhưng bị “vô minh khởi vọng” che lấp. Khi tâm xao động, vọng tưởng sinh, ta lìa xa chính mình. Chỉ khi “tỉnh thức khai thông”, không còn đuổi hình bắt bóng, thì “trong mê tỏ ngộ chốn huyền linh” mới thành tựu.
Tánh không hình, chẳng sắc, không hai, chẳng một – như trăng in đáy nước, chỉ người lặng tâm mới thấy được. Bản ngã diệt, tử sinh đoạn. Cõi về ấy – vô cùng mà an định.
Dòng thơ vẫn trôi
Cùng những ngày ấy
Mỗi ngày một bài thơ mới cùng bạn đọc trên trang Facebook Bóng Nguyệt.