Thoát Ra — 06.07.2025
Người trần mê mải giữa cõi đời, thường vì chút chấp thủ mà đọa vào khổ hải. Một niệm khởi lên, muôn trùng lưới nghiệp. Một ý bám giữ, liền bị cuốn xoáy vào vô minh. Thi kệ “Thoát Ra” như tiếng chuông giữa khuya, cảnh tỉnh người đang lê bước trong đêm dài lạc hướng.
Chữ “chấp” nhỏ mà hệ lụy lớn – chấp một niềm yêu, một lời khen, một vai diễn… rồi không hay mình đã lạc xa nguồn tâm. Trong vòng xoay “ngã – nhân – dục – vọng”, bao kiếp nổi trôi, dạ lòng rách nát.
Nhưng giữa u mê vẫn có lối về. Dẫu “trễ vẫn còn hơn cứ kéo lê”, dẫu thân tâm mỏi mòn, chỉ một niệm tỉnh ngộ, liền “lìa ngay trở lại quê”. Quê ấy không đâu xa, mà là cội nguồn trong sáng – nơi “chơn tâm” chẳng hề rời xa, chỉ bị che mờ bởi chính vọng tưởng của mình…
Dòng thơ vẫn trôi
Cùng những ngày ấy
Mỗi ngày một bài thơ mới cùng bạn đọc trên trang Facebook Bóng Nguyệt.