Tham Cầu — 27.09.2025
Dục vọng mong cầu với đợi chờĐều toàn chất liệu bởi cơn mơThể hiện ra ngoài là tiếng mớLan truyền toả khắp chuyện vu vơNếu bảo đang mê thì hoảng sợCần khuyên thức tỉnh lại chần chờCó khi muốn bỏ nhưng đâu nỡChí nguyện cùng ai đến bến bờ.
Diễn giải
Tham cầu vốn chỉ là bóng mộng khởi từ tâm. Càng đeo đuổi, càng như kẻ chạy theo tiếng mớ trong giấc chiêm bao, cuối cùng chỉ nhận lại mệt nhoài. Thức tỉnh không phải bằng cách phủ nhận hay ép bỏ, mà bằng cái nhìn sáng rõ: thấy dục vọng là vọng tưởng, liền không còn bị nó dẫn dắt. Khi tâm an nhiên, chí nguyện mới trong sáng, và mọi bến bờ đều là bến giác, chẳng còn xa cách với hiện tại.
Đọc tiếp
Dòng thơ vẫn trôi
Cùng những ngày ấy
Đăng 26.09.2025Tri ÂnTạo Hoá cho ta đã thật nhiềuThâm ân nặng trĩu biết bao nhiêuĐọc bài →Đăng 28.09.2025Là VậyMọi việc lo toan khắp nẻo đờiTuỳ vào tập quán ở từng nơiĐọc bài →Đăng 26.09.2025BiểnNhộn nhịp xôn xao sóng hải hồMuôn trùng uốn lượn dưới hư vôĐọc bài →
Mỗi ngày một bài thơ mới cùng bạn đọc trên trang Facebook Bóng Nguyệt.