Thường Hằng — 28.09.2025
Thảnh thơi trầm lắng trở vào trongChỉ biết an nhiên chiếu rọi lòngĐịnh tỉnh im nghe cùng bất độngThanh bình nhận diện với tâm thôngXa nơi náo nhiệt buông kỳ vọngLánh chốn ồn ào bỏ ước mongHiện hữu vô tư đầy khoảng trốngBầu trời rỗng lặng ngập hư không.
Diễn giải
Có một chốn không do tìm cầu mà thành, không nhờ nắm giữ mà có: đó là tự tánh thường hằng trong mỗi chúng ta. Khi thôi dong ruổi theo vọng niệm, khi buông kỳ vọng và ước mong, ta trở về với nền tảng rỗng lặng, nơi tâm sáng chiếu như bầu trời hư không. Ở đó, thảnh thơi và tự do không phải là trạng thái để đạt đến, mà chính là bản lai diện mục, vốn xưa nay chưa từng mất.
Đọc tiếp
Dòng thơ vẫn trôi
Cùng những ngày ấy
Đăng 27.09.2025Thân TâmThân tâm lý trí mối giao hoàPhục vụ cho đời tợ cửa nhàĐọc bài →Đăng 29.09.2025Có SaoBiết rõ trần gian chẳng thật màSao đi trốn tránh tận phương xaĐọc bài →Đăng 26.09.2025Tri ÂnTạo Hoá cho ta đã thật nhiềuThâm ân nặng trĩu biết bao nhiêuĐọc bài →
Mỗi ngày một bài thơ mới cùng bạn đọc trên trang Facebook Bóng Nguyệt.