Tỉnh — 10.01.2026
Nghèo khổ bình thường lắm phủ phêTrong lòng ấp ủ nẻo đi vềTrần đời kính trọng hay khi dễSự thế nồng nàn hoặc chán chêNhân quả phân minh đừng ngạo nghễLuân hồi tỏ rõ chớ lê thêCó nghĩa gì đâu thôi mặc kệBuông ra tất cả thoát u mê.
Diễn giải
Tỉnh không nằm ở hoàn cảnh giàu hay nghèo, mà ở chỗ tâm không còn bị hoàn cảnh định nghĩa. Khi thấy rõ nhân quả vận hành, ta thôi ngạo nghễ lúc thuận, thôi lê thê khi nghịch. Kính hay khinh của trần đời chỉ là tiếng vọng; nghe rồi để đó, không nhận làm mình. “Mặc kệ” không phải buông xuôi, mà là không còn trao quyền cho được–mất chi phối. Buông ra không phải bỏ đời, mà là trả mọi thứ về đúng chỗ. Ngay nơi ấy, u mê tự rời—tỉnh thức hiện tiền, nhẹ và rõ.
Đọc tiếp
Dòng thơ vẫn trôi
Cùng những ngày ấy
Đăng 09.01.2026NgộPhù du ảo ảnh tạo bao điềuThế sự tồn sinh được bấy nhiêuĐọc bài →Đăng 11.01.2026Hồi TâmLộn xộn lăng xăng bởi khác nhauBon chen tất bật lắm xôn xaoĐọc bài →Đăng 09.01.2026TỉnhTrần ai thử thách biết bao điềuNếm trải nhân tình chỉ bấy nhiêuĐọc bài →
Mỗi ngày một bài thơ mới cùng bạn đọc trên trang Facebook Bóng Nguyệt.