Mê — 10.01.2026
Phú quý quyền hành sống phủ phêSay nồng ái dục mất đường vềThấy kẻ giàu sang đều kính nểNghe người túng thiếu lại khinh chêĐắc chí vinh hoa vui ngạo nghễLầm than tủi nhục khổ lê thêNếu có ra sao thôi mặc kệVương mang đắm luỵ quá u mê.
Diễn giải
Mê không nằm ở phú quý hay bần hàn, mà ở chỗ tâm bị quyền hành và ái dục dẫn đi. Khi kính kẻ giàu, khinh người nghèo, ta đã để cảnh thế gian định giá chính mình. Đắc chí thì ngạo nghễ, thất thế thì tủi nhục — cả hai đều là một vòng lặp của mê. Không phải “mặc kệ” đời là tỉnh, mà là thấy rõ mình đang vương mang gì. Khi không còn lấy sang hèn làm chuẩn, vinh nhục tự rơi. Mê tan không vì đổi cảnh, mà vì tâm thôi cúi đầu trước những thứ vốn không thật.
Đọc tiếp
Dòng thơ vẫn trôi
Cùng những ngày ấy
Đăng 09.01.2026TỉnhTrần ai thử thách biết bao điềuNếm trải nhân tình chỉ bấy nhiêuĐọc bài →Đăng 11.01.2026NgộỔn định cơ hàn hoặc phủ phêUng dung tự tại để quay vềĐọc bài →Đăng 08.01.2026MêVất vả lầm than sống quạnh hiuBần hàn tủi nhục biết bao nhiêuĐọc bài →
Mỗi ngày một bài thơ mới cùng bạn đọc trên trang Facebook Bóng Nguyệt.