Tình TrăngTập 31 · Bài 111

Lặng lẽ trời chiều ánh nhựt chìmChập choạng bay về một cánh chimLưu luyến giã từ chân trời tímLắng đọng hoàng hôn cả nỗi niềmVũ trụ màu đen dần xuất hiệnXa mờ nhân ảnh biết đâu tìmVời vợi ngân hà soi nhấp nháyThiên nhiên u uẩn tỏa dịu imMơ màng thấp thoáng lòng sâu lắngDạt dào xao xuyến tận con timMan mác miên man trong cõi lặngChờn vờn lởn vởn áng mây giăngVới cả hồn thơ đời trĩu nặngMênh mông bất tận có nào ngănĐêm khuya trừ tịch đầy trống vắngQuạnh quẽ bơ vơ bóng chị Hằng***Lấp lánh tung tăng nơi biển cảChở đầy soi sáng tận bao laNhảy múa tưng bừng thêm vồn vãMuôn trùng rạng rỡ nở ngàn hoaSông hồ lặng lẽ ôm vào trọnTĩnh tại bình an giữ vẹn toànLong lanh chiếu bóng tình chan chứaÂm thầm tha thiết tấm lòng sonPhủ xuống thiên nhiên thêm đằm thắmMơ màng im vắng thật thâm trầmChứa chan man mác từ muôn dặmNồng nàn xao xuyến chốn lặng thầmGió thoảng mây trôi đầy tản mạnMênh mông trải khắp ánh đêm vàngGiao hòa lữ khách làm bầu bạnKết nghĩa thâm tình thuở hồng hoang***Có khi ngoảnh mặt giã từ nhauĐể lại trần gian nỗi dạt dàoBầu trời u tối đầy hư ảoNhớ mãi tình xưa biết cõi nàoDằn vặt đêm dài nhiều mưa bãoTrống vắng bơ vơ nỗi khát khaoQuạnh hiu lạc lõng sanh phiền nãoCanh trường ấp ủ cảnh chiêm baoMuôn trùng ẩn khuất về đâu hỡiXa cách biệt tăm thấy chơi vơiBâng khuâng non nước đầy mong đợiThương nhớ làm sao nửa cuộc đờiTình xưa nghĩa cũ còn sâu vợiThấp thỏm con tim cứ gọi mờiTương tư khắc khoải tình nhân vớiVì ai nặng trĩu nói không lời***Vũ trụ im lìm không gian lặngMan mác cô liêu phủ sương giăngLạnh cả tâm hồn đầy trống vắngHai đầu thương nhớ vẫn cách ngănThao thức đợi chờ tròn đêm trắngCòn đây kỷ niện vẫn thường hằngTạo hóa nhân từ luôn ban tặngThiêng liêng vạn cổ một vầng trăng***Ngày đến bầu trời đầy ánh sángNàng ẩn đâu rồi đã sang ngangCho ta lạc lõng tình ai oánThổn thức lòng này lệ chứa chanNon sông đất nước làm bầu bạnCảnh vật thiên nhiên sống ẩn nhànĐọng lại tình ai không giới hạnNghịch cảnh chia ly quá phũ phàngTình xưa giữ vẹn đâu vơi cạnThủy chung đạo nghĩa rộng thênh thangBầu trời trống vắng đầy tản mạnTrong lòng giữ vẹn tấm dung nhanNàng vẫn diễm kiều nhiều duyên dángTuyệt vời tươi đẹp với thời gianÂm thầm ngưỡng mộ luôn xưng tánDầu cho cách trở thiếp cùng chàng***Qui luật thường hằng cứ như yĐể lại mang theo cả những gìĐã hợp rồi tan đâu tình lýTheo vòng chuyển đổi hãy tường triVô thường ẩn hiện không ngừng nghỉBiến thiên vận động cõi huyền viCó giữ được đâu dầu một tíChớ nên vương vấn hoặc sầu biTrường tồn trọn vẹn từ vô thủyVẫn mãi tươi nguyên bất tư nghìVắng lặng bao la ngoài lý tríThâm sâu bí ẩn chẳng hoài nghiQuá khứ đâu còn sao tích lũyTương lai chưa đến có nghĩa gìHiện tại trôi qua đừng lãng phíBây giờ tuyệt hảo quá thần kỳMột tấm lòng son đời tri kỷThương về bạn lữ mối tình siMàn đêm phủ xuống nhiều bi lụyBơ vơ trống vắng lệ trào mi***Thấp thoáng xa mờ nàng ẩn hiệnChờn vờn lấp ló thật diệu huyềnBầu trời man mác thêm hòa quyệnLàm cho vũ trụ phải chinh nghiêngThổn thức lòng ai niềm xao xuyếnVẫn còn nguyên vẹn mối tơ duyênTình đây nghĩa đó liền diện kiếnVời vợi chiếu soi quá bình yênHòa tan hợp nhất nhiều lưu luyếnVạn thuở tương phùng vẫn triền miênTình yêu bất tận vô điều kiệnTuyệt diệu cao vời thật thiêng liêngSinh ly tử biệt là hư huyễnNhị nguyên đối đãi ở trần miềnTương giao trợ lực làm phương tiệnRồi sẽ trôi qua lẽ đương nhiênCòn điều bất diệt luôn hiện diệnDầu cho xoay chuyển cuộc biến thiênKhông hề ảnh hưởng trong miên viễnTròn đầy viên mãn thật vô biên***Ai đi mua bán một vầng trăngĐể lại cùng ta cả chị HằngDầu đời ẩn khuất vì ánh nắngVẫn đẹp tình xưa chẳng cách ngănCòn đây trọn vẹn nơi thanh vắngMặc cho mây gió quá lăng xăngĐêm về tái ngộ trong thầm lặngNgân hà kết nghĩa có chi bằng***Nhật nguyệt giao thoa chiếu muôn trùngNồng nàn thống nhất đã viên dungThế giới hòa đồng nên chúc tụngSắt son trọn vẹn mối tương phùngVắng lặng vô vi đầy diệu dụngĐồng thanh ứng hợp trọn tình chungTất cả liên thông trong hiệp chủngCàn khôn kết chặt với nhau cùng***Ánh sáng lung linh bắt nhịp cầuCho ta hội ngộ suốt canh thâuMặn nồng tha thiết đầy yêu dấuTan vào bất tận chỉ một bầuTao phùng trọn vẹn mối tơ duyênHạnh phúc cùng ai đã vẹn nguyềnVẫn mãi cho nhau mình diện kiếnThường hằng bất nhị chẳng chung riêngDịu êm vắng lặng trăng soi bóngVời vợi mơ màng cõi hư khôngTịnh lạc diệu huyền lòng bất độngThanh bình quạnh quẽ thật mênh môngĐã hết cô đơn tình ấm lạnhTưng bừng trỗi nhạc cõi thiên thanhRạng rỡ huy hoàng sao lấp lánhTrăng nhập vào hồn ở tim anh.
Trích “Bóng Nguyệt” · Tập 31 · Bài 111 — cư sĩ Hoằng Lộc
Đọc tiếp

Lần giở Tập 31

Cùng trong tập này

Mỗi ngày một bài thơ mới cùng bạn đọc trên trang Facebook Bóng Nguyệt.

Nhận sách

Sách Bóng Nguyệt được ấn tống — gửi tặng đến tận nhà, bạn chỉ gửi giúp phí vận chuyển