Trăng TìnhTập 31 · Bài 112

Ảnh hiện soi gương thế giới đầyMơ màng lấp lánh chẳng xưa nayChìm trong diễm ảo làm sao thấyẨn khuất bơ vơ ánh trăng gầySay nồng khắp chốn luôn che đậyMột khối tương tư mộng sum vầyThương nhớ thiết tha, ôi! Biết mấyTình xuân trĩu nặng vẫn còn đâyTiếng vọng vô âm sao nhấp nháyGió bay không tướng suốt đêm dàiThoang thoảng hương đưa rừng hoang dạiLòng này xao xuyến với cùng aiTình yêu tuyệt diệu luôn còn mãiThủy chung son sắt nỗi ưu hoàiThiết tha chan chứa thêm nồng cháyKhông còn quá khứ với tương laiChiếc bóng lung linh nơi đại hảiVề nguồn hội tựu chốn liên đàiHợp nhất hòa duyên đồng tự tạiTa cùng với nguyệt có nào hai***Man mác trăng thu thêm trải rộngChứa cả tình ta thật mênh môngThủy chung thắm thiết trời lồng lộngTỏa rạng chan hòa phủ núi sôngNước ôm trọn vẹn vào hình bóngThiên nhiên hồ hỡi thỏa hoài mongNhập cõi hồn linh đang cháy bỏngQuang minh phóng xuất khắp trần hồngGiao lưu vũ trụ bao la trốngTiềm tàng kết nối cảnh phiêu bồngPhúc lạc đong đầy tâm bất độngHội nhập vào nhau vẫn suốt thôngKết nối thiêng liêng đầy sức sốngVạn thuở thâm giao thật ấm nồngHòa cùng nhịp đập nhiều thơ mộngVô thủy vô chung một tấm lòngPhóng chiếu muôn phương bao viễn vọngÁnh vàng man mác khắp đại đồngTrở lại tinh nguyên tròn nhất thốngNhập vào ứng hóa cõi hư không***Dù cho rực rỡ đầy ánh nắngSương mờ phủ khắp áng mây giăngGió bão mưa rơi đời trống vắngNguyệt ngự đầy hồn chẳng cách ngănHồng ân vạn cổ luôn ban tặngSắt son chan chứa vẫn thường hằngVời vợi âm thầm trong tĩnh lặngĐêm trường ấp ủ cả vầng trăng.
Trích “Bóng Nguyệt” · Tập 31 · Bài 112 — cư sĩ Hoằng Lộc
Đọc tiếp

Lần giở Tập 31

Cùng trong tập này

Mỗi ngày một bài thơ mới cùng bạn đọc trên trang Facebook Bóng Nguyệt.

Nhận sách

Sách Bóng Nguyệt được ấn tống — gửi tặng đến tận nhà, bạn chỉ gửi giúp phí vận chuyển