Tự Nhiên23.06.2026

Vĩnh cửu chân tâm sẵn đủ rồiVẫn là… đang đấy… chỉ vậy thôiĐừng nên sáng chế rời nguồn cộiChớ có suy lường để cách đôiTranh đua ước vọng càng thêm rốiPhấn đấu mong cầu lại nổi trôiTác ý vô minh gây tội lỗiBừng tâm tỉnh ngộ thoát luân hồi.
Diễn giải

Con người thường có thói quen đi tìm những điều lớn lao, trong khi điều quý giá nhất lại đang hiện diện rất bình thường trong từng khoảnh khắc sống. Vì quá quen với việc suy nghĩ, tính toán và theo đuổi, ta dễ cho rằng hạnh phúc hay sự viên mãn nằm ở một nơi nào đó phía trước. Thế rồi cả đời miệt mài kiếm tìm mà không nhận ra điều mình muốn có chưa từng thật sự vắng mặt.

Khi tâm còn bị cuốn vào những mong cầu và dự định, cuộc sống trở nên phức tạp hơn rất nhiều so với bản chất vốn có của nó. Càng muốn nắm bắt, càng dễ bất an. Càng cố trở thành một điều gì đó, càng xa rời sự tự nhiên đang có.

Có những lúc dừng lại thật sâu, ta chợt nhận ra mình đã quen sống với những ý niệm về cuộc đời hơn là sống với chính cuộc đời. Bao nhiêu phiền não được tạo nên từ sự so sánh, từ những kỳ vọng và những câu chuyện mà tâm trí không ngừng dựng lên.

Sự tỉnh ngộ không phải là đạt được một điều gì mới. Đó chỉ là khoảnh khắc nhận ra rằng không cần thêm bớt điều gì để được trọn vẹn. Khi những lớp vọng tưởng lắng xuống, sự an nhiên vốn có tự nhiên hiển lộ. Mọi thứ vẫn vậy, cuộc đời vẫn vậy, chỉ có cách nhìn đã khác. Và chính từ đó, lòng người bắt đầu được thảnh thơi.

Đăng ngày 23.06.2026 trên trang Thơ Pháp Bóng Nguyệt
Đọc tiếp

Dòng thơ vẫn trôi

Cùng những ngày ấy

Mỗi ngày một bài thơ mới cùng bạn đọc trên trang Facebook Bóng Nguyệt.

Nhận sách

Sách Bóng Nguyệt được ấn tống — gửi tặng đến tận nhà, bạn chỉ gửi giúp phí vận chuyển