Từ Ta — 06.09.2025
Mọi chuyện trần đời kệ nó điSao ta cố chấp để làm gìNúi đồi vắng vẻ thêm trân quíTrần cảnh xôn xao lại thị phiHồi quang tận dạ đừng lo nghĩQuán chiếu nơi lòng chớ luận suyThế sự thăng trầm không tác ýTâm hồn vắng lặng lộ huyền vi.
Diễn giải
Mọi hiện tượng đều khởi từ “ta” – nhưng không phải “ngã”.
Cái “ta” của vọng tưởng tạo ra đối đãi, phiền não và khổ đau.
Khi buông được sự cố chấp ấy, cảnh vật trở nên tĩnh lặng, núi đồi thêm thiêng liêng, tâm cũng trở về nơi vốn thanh tịnh.
Không chạy theo xôn xao, cũng chẳng cần diệt trừ thế giới, chỉ cần hồi quang – tự chiếu.
Huyền vi sẽ hiện, không từ bên ngoài đến.
Đọc tiếp
Dòng thơ vẫn trôi
Cùng những ngày ấy
Đăng 05.09.2025Tự TạiDòng sông uốn lượn lững lờ trôiSương tuyết che mờ cả núi đồiĐọc bài →Đăng 07.09.2025Tiềm ẨnChẳng rõ đang là… cứ vọng cầuTrong chờ ỷ lại phải lo âuĐọc bài →Đăng 04.09.2025Nhầm LẫnĐối phó ngăn chia hoặc kết thânCăm hờn trốn tránh với tham sânĐọc bài →
Mỗi ngày một bài thơ mới cùng bạn đọc trên trang Facebook Bóng Nguyệt.