Tự Tại — 05.09.2025
Dòng sông uốn lượn lững lờ trôiSương tuyết che mờ cả núi đồiUng dung dạo cảnh không gì vộiThưởng thức thiên nhiên chuyển đổi thôiNó cứ như là… tròn một khốiTa đều vẫn thế… mới tinh khôiKhắp chốn trần đời muôn vạn lốiRa ngoài chứng kiến thấy xa xôi.
Diễn giải
Dòng sông không cần biết đến nơi đâu, nó cứ lặng lẽ trôi, uốn lượn theo duyên.
Núi đồi vẫn im lìm dưới mù sương, chẳng vội vàng, chẳng cưỡng cầu điều gì.
Sự tự tại không đến từ việc “làm cho đúng”,
mà từ khả năng chứng kiến mọi chuyển động trong sáng suốt, mà lòng không bị cuốn trôi theo đó.
Khi ta thôi chen lấn, thôi kháng cự, mọi thứ đều trở nên mới tinh khôi.
Ta không cần “trở thành”, chỉ cần hiện diện – trong lành và không dính mắc.
Đọc tiếp
Dòng thơ vẫn trôi
Cùng những ngày ấy
Đăng 04.09.2025Trực DiệnXa lìa trốn tránh chuyện phàm tìnhPhủ nhận quay lưng cõi hữu hìnhĐọc bài →Đăng 06.09.2025Từ TaMọi chuyện trần đời kệ nó điSao ta cố chấp để làm gìĐọc bài →Đăng 03.09.2025Thưởng ThứcLàm sao xác định vẫn là taPhủ nhận say mê vạn nẻo xaĐọc bài →
Mỗi ngày một bài thơ mới cùng bạn đọc trên trang Facebook Bóng Nguyệt.