Vậy Thôi — 25.10.2025
Bao la rỗng lặng tận không gianĐịnh yên ẩn nhiệm thật huy hoàngNgân hà nhật nguyệt đầy tươi sángGió mây sương tuyết phủ mơ màngLưu hành thống nhất rồi phân tánBiến đổi dung hoà lại hợp tanKhác biệt muôn trùng đâu thời hạnThường hằng bất biến vẫn vô can.
Diễn giải
Vũ trụ này vận hành giữa hư và thực, tan rồi hợp, đến rồi đi — muôn hình vạn trạng mà chẳng rời thể một. Khi tâm còn bám vào biến đổi, ta thấy mất còn, hơn thua; nhưng khi nhìn xuyên qua lớp sương ấy, chỉ thấy một dòng sáng tịch nhiên đang lưu hành khắp cõi. “Vậy thôi” – hai chữ nhẹ mà thâm sâu, là lời buông cuối cùng của người đã thấy ra đạo. Không cần tìm thêm điều huyền diệu, vì ngay trong hợp tan, động tĩnh, chính đó là thường hằng – vô can, rỗng lặng, mà huy hoàng.
(Lời bình: Tâm Thanh Phước)
Đọc tiếp
Dòng thơ vẫn trôi
Cùng những ngày ấy
Đăng 24.10.2025Vô TưNhững gì thấy biết tận ngoài trongGiả tưởng huyền mơ chớ nhọc lòngĐọc bài →Đăng 26.10.2025Vụ LợiNhốn nháo bon chen chạy khắp nơiChứng tỏ phô trương rất tuyệt vờiĐọc bài →Đăng 23.10.2025Hư ThậtSự sống hình thành của mỗi thờiThời nào cũng ảo ở từng nơiĐọc bài →
Mỗi ngày một bài thơ mới cùng bạn đọc trên trang Facebook Bóng Nguyệt.