Xoay Vòng — 25.10.2025
Cái tôi chiếc bóng đã từng quaQua rồi kết tựu thành của taTa đây luẩn quẩn đời muôn ngảNgã chấp lòng vòng để gọi là…Là đầy huyễn vọng đem buông xảXả bỏ vương mang dệt gấm hoaHoa mộng chập chờn nên tàn tạTạ từ tương hợp cứ vậy mà.
Diễn giải
Cái “tôi” như chiếc bóng – đến rồi đi, nhưng ta cứ nhận lầm là thật. Từ một niệm chấp ngã, muôn vòng luân hồi được dệt nên: được – mất, thương – ghét, vinh – nhục… tất cả chỉ là màn kịch của vọng tâm. Càng cố nắm giữ, càng vướng sâu; càng muốn buông, lại càng thấy khó. Thật ra, chỉ cần thấy rõ sự xoay vòng ấy là giả, tâm liền dừng. Khi “ta” tan, “ngã” cũng không, hoa mộng tự tàn, hư huyễn tự rã. Và trong khoảng lặng sau cùng ấy, một nụ cười khẽ nở – thấy ra: vốn chẳng có gì để xoay.
(Lời bình: Tâm Thanh Phước)
Đọc tiếp
Dòng thơ vẫn trôi
Cùng những ngày ấy
Đăng 24.10.2025Dối MìnhHiểu rõ muôn chung vạn nẻo đờiXưa nay chứa chấp khắp cùng nơiĐọc bài →Đăng 26.10.2025Chỉ TaThấp thỏm nôn nao chỉ biết mìnhVì ta được tất dạ đinh ninhĐọc bài →Đăng 24.10.2025Vô TưNhững gì thấy biết tận ngoài trongGiả tưởng huyền mơ chớ nhọc lòngĐọc bài →
Mỗi ngày một bài thơ mới cùng bạn đọc trên trang Facebook Bóng Nguyệt.