Chỉ Ta — 26.10.2025
Thấp thỏm nôn nao chỉ biết mìnhVì ta được tất dạ đinh ninhCó lợi nơi đâu tai rất thínhHữu ích thời nào mắt thật tinhAi người thế lực thì tôn kínhLắm kẻ cơ hàn lại miệt khinhChai lỳ lạnh cảm tâm hồn bịnhBởi tôi trên hết lấy làm vinh.
Diễn giải
“Chỉ ta” – hai chữ nghe tưởng nhỏ, nhưng là cội rễ của muôn điều khổ. Khi tâm đặt mình làm trung tâm, ánh sáng từ bi liền tắt, và thế giới quanh ta chỉ còn phản chiếu bóng ngã mịt mờ. Biết người giàu mà tôn kính, thấy kẻ nghèo lại khinh chê — ấy là lúc tâm đã bệnh. Tự cao là màn sương che lấp chân tâm. Khi biết lắng nghe mà không tính toán, nhìn người mà không phân sang hèn, cái “ta” tự tan như khói sớm, và lòng trở lại trong veo, hồn nhiên, ấm áp — nơi đó, chỉ còn ánh sáng của vô ngã đang mỉm cười.
(Lời bình: Tâm Thanh Phước)
Đọc tiếp
Dòng thơ vẫn trôi
Cùng những ngày ấy
Đăng 25.10.2025Xoay VòngCái tôi chiếc bóng đã từng quaQua rồi kết tựu thành của taĐọc bài →Đăng 27.10.2025Vẫn MơMấy khi nhận diện mình đang mơNào ai thoát được nó bao giờĐọc bài →Đăng 25.10.2025Vậy ThôiBao la rỗng lặng tận không gianĐịnh yên ẩn nhiệm thật huy hoàngĐọc bài →
Mỗi ngày một bài thơ mới cùng bạn đọc trên trang Facebook Bóng Nguyệt.