BÓNG NGUYỆT — LỜI THIỀN GIỮA CÕI VÔ NGÔN
Đăng trên trang Thơ Pháp Bóng Nguyệt
Bóng Nguyệt – một cái tên nghe như vọng về từ thuở phi thời, như ánh trăng treo lơ lửng giữa không gian tĩnh mặc của nội tâm. Tập thơ không chỉ là kết tinh của những vần luật trang nghiêm mà còn là tiếng vọng từ một cõi tâm đã dày công chiêm nghiệm, thể nhập và chuyển hóa. Võ Minh Tâm – người ký thác linh hồn mình trong từng câu thơ – không viết để phô diễn, mà viết để rọi soi. Không để thuyết phục người đọc bằng hình thức bên ngoài, mà để mời gọi ta tự trở về và nhìn sâu vào chính mình.
Thơ ông không ồn ào, cũng chẳng cầu kỳ, nhưng chất chứa một nội lực âm thầm: đó là ngọn thiền hỏa được nhóm lên từ ánh trăng tâm. Dưới hình thức Đường Luật – cổ kính nhưng không gò bó – từng vần thơ ngân lên như tiếng mõ sớm khuya nơi thiền thất, như giọt sương đầu cành khẽ rơi vào mặt nước lặng, làm lay động cả tầng sâu thẳm nhất trong cõi lòng độc giả.
Bóng Nguyệt không phân định rạch ròi giữa đời và đạo, mà dung nhiếp tất cả trong cái nhìn Như Thị. Những chiêm nghiệm về vô minh, vọng tưởng, khổ lụy, thân – tâm – cảnh… đều được chuyển tải bằng cái nhìn của một hành giả tỉnh thức: thấy, rồi buông; đau, rồi hóa giải; hiện hữu, rồi tan biến. Từng bài thơ như một chiếc thuyền, nhẹ đưa độc giả qua những dòng sông tâm thức – nơi có bến bờ giải thoát.
Ở đó, Bóng Nguyệt là ánh trăng không dính bụi, là gương lặng không giữ hình, là pháp âm từ bi vọng về, giúp người còn giữa chốn nhân gian tìm lại một lối đi giữa bao lớp sóng vô thường.
Và có lẽ, người đọc tập thơ này, không phải là để “hiểu thơ” – mà để lắng lại, rồi thấy mình đang đứng dưới ánh trăng ấy, thấy những bóng hình ẩn hiện trong lòng mình, và thấy cả con đường thanh tịnh đang mở ra từ bên trong, không hình tướng, không giới hạn, chỉ còn lại sự an nhiên sáng rỡ!
Núi- những ngày đầu tháng 5!