BÓNG NGUYỆT — “TIẾNG CHUÔNG KHÔNG GÕ”
Đăng trên trang Thơ Pháp Bóng Nguyệt
Một thi nhân đến hỏi vị thiền sư già bên khe núi:
— “Con nghe có dòng thơ tên là Bóng Nguyệt. Vậy bóng ấy là chi?”
Thiền sư im lặng, lấy tay vốc một nắm nước từ suối, để mặc cho nó rơi từng giọt qua kẽ tay.
Rồi bảo:
— “Bóng Nguyệt, như nước này.”
Thi nhân ngạc nhiên:
— “Nó trong hay đục? Ấm hay lạnh?”
Thiền sư đáp:
— “Ông còn hỏi vậy, nghĩa là chưa từng khát.”
Thi nhân thưa:
— “Làm sao biết mình khát?”
Thiền sư đưa tay lên trời:
— “Khi ông nghe được tiếng chuông chưa từng gõ, lúc ấy mới rõ.”
Tối hôm ấy, thi nhân ngồi bên bờ khe suối, không viết, không nói.
Chỉ có ánh trăng tan vào đá.
Và trong lòng, một bài thơ không lời từ từ vỡ ra như vỏ mộng.
Thơ pháp Bóng Nguyệt là tiếng chuông không gõ mà vang, là ánh sáng không chiếu mà rọi, là tâm cảnh chưa từng tạo lập mà đầy đủ muôn duyên.
Không phải để “hiểu”, mà để “tan”; không phải để “thu lượm”, mà để “rơi rụng”.
Đó là những vầng trăng không đêm, những hạt bụi không hình, những tiếng vang chưa từng có âm thanh mà vẫn đánh động đáy lòng.
Thơ ấy, như người qua cầu chẳng lưu dấu,
như lá rơi không ai hay mà cõi đất rung nhẹ,
như con mắt của trời mở một lần – rồi khép mãi trong lòng thi nhân.
Kẻ đọc mà chẳng còn kẻ đọc, ý đến mà ý quên, thì mới thấy được trăng, không qua chữ, không qua tên!
Núi…những ngày trăng tháng 4!