Cảm nhận: Bất Nhị
Đăng trên trang Thơ Pháp Bóng Nguyệt
Bất Nhị thể hiện cái nhìn sâu sắc và tinh tế về bản thể nhất như của vạn pháp, một chân lý cốt lõi trong tư tưởng Phật giáo: không hai – không phân biệt – không đối đãi.
Tác giả nhẹ nhàng dẫn dắt người đọc vượt thoát khỏi nhị nguyên đối đãi thường thấy như:
đúng/sai,
thiện/ác,
đẹp/xấu,
được/mất…
Khi còn bị cuốn vào nhị nguyên, ta còn khổ đau, còn phân tranh.
Khi tâm đã lặng, mọi sự hiện hữu như nó là, không còn chấp trước, không còn so sánh.
Trong cảnh giới bất nhị, không còn “ta” và “người”, chỉ còn tính không – tính đồng thể.
Bất Nhị là một thi phẩm đậm chất thiền, không mang tính lý luận cao siêu mà lại rất gần gũi, giản dị. Bằng lời thơ trầm lắng, gợi mở trạng thái tâm vô phân biệt, nơi mà tình thương lan tỏa không điều kiện, và tuệ giác hiển bày không bị giới hạn bởi danh ngôn.
Bài viết này nhắc đến bài thơ Bất Nhị. Tìm bài thơ này trong thư viện →