Cảm nhận: Chân Không
Đăng trên trang Thơ Pháp Bóng Nguyệt
Chân Không là mang chất thiền vị sâu sắc, thể hiện bản chất tịch lặng và vô ngã của vạn pháp. “Chân không” không phải là hư vô, mà là bản thể thanh tịnh, không chấp trước, nơi mọi hiện tượng sinh diệt đều chỉ là duyên hợp – đến rồi đi, có rồi không.
*Từ những bám víu, vọng tưởng của đời sống thường nhật…
*Đến sự buông xả nhẹ nhàng, khi thấy được rằng mọi pháp đều không thật.
*Rồi an trú trong sự vắng lặng thuần khiết, không còn phân biệt ta – người, đúng – sai, còn – mất.
Chân Không là tiếng gọi trở về với thực tại rỗng lặng nhưng tròn đầy – nơi không có khổ đau, không còn tranh đấu, chỉ còn tỉnh thức, thương yêu và giải thoát.
Bài thơ như một bài thiền ca, khơi gợi chiều sâu tâm linh và mở ra cánh cửa cho người đọc tự thấy mình “giữa” khoảng lặng của vô biên.
Bài viết này nhắc đến bài thơ Chân Không. Tìm bài thơ này trong thư viện →