Cảm nhận: Hồi Quang
Đăng trên trang Thơ Pháp Bóng Nguyệt
Hồi Quang là một lời mời trở về – trở về với chính mình qua hành động “hồi quang phản chiếu”, tức là quay ánh sáng vào nội tâm. Thay vì mãi nhìn ra bên ngoài để tìm lỗi, tìm nguyên nhân hay chạy theo vọng tưởng, bài thơ khuyên ta hãy dừng lại và soi rọi tâm mình.
Bao khổ đau không phải từ thế giới ngoài kia, mà do tâm vọng động sinh ra.
Bao nhiêu sân si, oán hờn, buồn tủi – chỉ là bóng của chính mình chưa nhận ra.
Khi ta hồi quang, quay về nhìn rõ bản tâm – chân thật, trong sáng và tịch lặng – thì mọi khổ đau tự tan biến.
Hồi Quang không lên án ai, không trách móc đời, mà là một lời kêu gọi đầy yêu thương:
> “Đừng đi nữa… về đi… ánh sáng nằm ngay trong tim mình.”
Bài thơ như một tiếng chuông thiền – trong trẻo, nhẹ mà sâu – giúp người đọc thức tỉnh giữa bao lăng xăng của đời sống, và nhận ra rằng: sự giải thoát không ở đâu xa, mà ở chính cái nhìn trở vào.
Bài viết này nhắc đến bài thơ Hồi Quang. Tìm bài thơ này trong thư viện →