Cảm nhận: Nguồn Cội
Đăng trên trang Thơ Pháp Bóng Nguyệt
Nguồn Cội là một hành trình trở về – trở về với gốc rễ tinh thần, với trái tim nguyên sơ và bản thể thuần tịnh không bị nhuốm màu bởi cuộc đời, khơi dậy nỗi thao thức muôn thuở: Ta là ai? Từ đâu đến? Và rồi sẽ đi về đâu?
Trong dòng chảy vô tận của cuộc sống, con người dễ bị cuốn vào tham – sân – si, mà quên mất mình vốn từ đâu.
Nguồn cội không nằm ở quá khứ vật lý, mà nằm sâu trong tâm thức tỉnh lặng – nơi ta có thể chạm đến sự bao dung, trí tuệ và tự do đích thực.
Quay về nguồn cội là quay về chính mình, không phải bản ngã nhỏ hẹp, mà là chân tâm rộng lớn không sinh không diệt.
Bài thơ như một tiếng chuông gọi tỉnh, nhắn nhủ người đọc dừng lại giữa muôn nẻo hơn thua, để lắng nghe tiếng vọng từ sâu thẳm:
> “Con hãy nhớ, con từng là giọt sáng / Rơi giữa trần gian để học đường về.”
Bài viết này nhắc đến bài thơ Nguồn Cội. Tìm bài thơ này trong thư viện →