Cảm nhận theo bài thơ
Cảm nhận: Tự Tình Với Biển
Đăng trên trang Thơ Pháp Bóng Nguyệt
Khi vọng niệm lặng yên, biển trở về tịch lặng, hiển lộ trọn vẹn một thể linh thiêng rỗng rang, nhiệm mầu. Đây là lời tình tự giữa con người và vũ trụ, giữa tự tánh và pháp giới, nơi mỗi hạt sóng là một lời nguyện cầu trở về nguồn.
Bài viết này nhắc đến bài thơ Tự Tình Với Biển. Tìm bài thơ này trong thư viện →
Đọc tiếp
Cùng trên trang này
Cảm nhận: Vượt QuaKhi ấy, “chân tâm” không còn bị vẩn đục bởi nghĩ suy, như vầng trăng rằm toả sáng bầu trời mà chẳng lưu dấu trong hư…Cảm nhận: Mâu ThuẫnMâu Thuẫn soi chiếu một cách sâu sắc những xung đột nội tâm mà con người thường đối mặt – giữa điều mình nghĩ và điều…Cảm nhận: ThứcThức là một tiếng chuông tỉnh thức vang lên giữa đêm dài vô minh. Không ồn ào, không gắt gao, bài thơ nhẹ nhàng lay gọi…