Lời ngỏ — “như năm vầng trăng đang lơ lửng”
Đăng trên trang Thơ Pháp Bóng Nguyệt
Tác giả Võ Minh Tâm, trao tặng tôi 975 bài thơ. Năm quả cầu thơ (năm tập) như năm vầng trăng đang lơ lửng trên năm ngọn đồi cao, trên núi đồi mà tôi đang ngồi viết đây, tất cả rừng cây đang rì rào lay động như một dòng sông đang chảy. Bóng của trăng đang chập chùng trên từng cây kẽ lá, âm giai vang động như “Chuông gọi hồn ai” qua vòng đời mộng mị.
Lời thơ đa dạng, khắt khe, va đập…như tiếng nước trong lòng suối đá, tiếp hiện vào ngàn vạn cánh đồng xanh, trong cuộc đời mộng mơ- hư thực.
Em là nước anh sẽ là sông suối
Chứa tình ai luân chuyển chảy đôi bờ
Nước vui buồn nức nở hoặc reo vui
Suối âu yếm vỗ về trong lặng lẽ.
(Tình Non Nước, trang 129, tập 5)
Không riêng cho Bóng Nguyệt cõi đi về, mà lời thơ của Võ Minh Tâm còn “Chỉ sao mà thấy” “VẦNG TRĂNG HIỆN”, chú Cuội bỗng nhiên là một hoạ sĩ tài ba để “Vẽ cảnh chơn không đổi sắc màu…nói điều im lặng qua ngôn ngữ…(Truyền Trao, trang 138, Tập 5).
Võ Minh Tâm là một nhà thơ- đầu mối cội nguồn trong tàng thư lá rụng, ông có vô số bài thơ gợi nhớ của cuộc đời, lẽ đạo, khái niệm nhân sinh…tự tôn và khai mở. Chúng ta là kẻ lưu vong, từ “ngàn năm trao lại” có hay không từ Bóng Nguyệt luân hồi.
Tôi muốn các bạn khi ra trận, hãy đem theo những tập thơ này, khi ngồi xuống hãy đọc những tập thơ này và khi ưu tư, hãy lặng lòng trong Bóng Nguyệt.
Cuối lời người viết tặng nhà thơ Bóng Nguyệt:
Mặt nước chỗ con thuyền
Lún sâu trong lòng nước
Muôn vạn ngàn hạt cát lặng im im
Buồm bọc gió, gió đưa buồm không đợi
ÔNG LÁI TỰ TẠI GIỮA TRẬN PHONG BA.
Hoà Thượng Thích Liên Phương
(Bạch Vân)
Trên đỉnh sương mù động Phong La
Vũng tàu, ngày 11 tháng 11 năm 2020.