Cảm nhận & Suy ngẫm

THƠ KHÔNG ĐỂ ĐỌC MÀ ĐỂ TAN BIẾN

Đăng trên trang Thơ Pháp Bóng Nguyệt

Bóng Nguyệt không phải là tập thơ đọc một lần rồi gấp lại. Nó không kể chuyện. Không làm đẹp. Không khơi dậy.

Nó đưa tay chỉ mặt trăng, nhưng cũng đập vỡ luôn ngón tay nếu người đọc còn chấp vào chỉ.

Vì sao gọi là “pháp”?
Vì nó không phải sản phẩm nghệ thuật.
Nó là phương tiện tỉnh thức.

Một tiếng chuông. Một nhành khô. Một bài kệ chưa thành tiếng.

Nếu bạn muốn hiểu, bạn sẽ không thấy.

Nếu bạn sẵn sàng không tìm, nó sẽ hiện.

Và khi đã chạm được vào Bóng Nguyệt trong lòng, mọi thứ – từ chiếc lá rơi, tiếng chổi quét, ánh nhìn –đều trở thành kinh văn không chữ.

Tĩnh lặng trong bóng. Giác ngộ trong không.
Không thêm gì nữa. Không bớt gì đi.

Chỉ có một ánh trăng không ánh, soi vào một tấm gương không hình.

Người thấy được nó, là người đã quên cả mình lẫn trăng…

Núi- mùa trăng tháng 4

Đọc tiếp

Cùng trên trang này

← Về trang Tin tức & Cộng đồng

Nhận sách

Sách Bóng Nguyệt được ấn tống — gửi tặng đến tận nhà, bạn chỉ gửi giúp phí vận chuyển