THƠ PHÁP BÓNG NGUYỆT — MỘT HÀNH TRÌNH TRỞ VỀ
Đăng trên trang Thơ Pháp Bóng Nguyệt
Có những vầng trăng không mọc mà vẫn sáng. Có những lời kinh không chữ mà vẫn vang vọng trong lòng người. Và có những bài thơ không làm ra để được ngợi ca – mà để soi sáng như bóng trăng vô tướng trong tâm mỗi chúng ta.
Thơ Pháp Bóng Nguyệt là một dòng thơ như thế. Không ồn ào, không giảng giải, không hô hào triết lý. Nhưng qua hơn 6000 bài Đường thi mang cùng một tên gọi “Bóng Nguyệt”, tác giả Võ Minh Tâm đã để lại một kho tàng thiền vị – không như một người sáng tạo, mà như một dòng nước tự chảy từ suối nguồn nội tâm thanh tịnh.
Thơ ông không mang hình tướng, nhưng lặng lẽ gõ vào cánh cửa vô ngôn của tâm hồn. Mỗi bài thơ không đứng riêng, mà là một bước chân trong hành trình tỉnh thức, đưa người đọc về lại với chính mình, về lại với sự lặng thầm mà rực sáng của một tâm không trụ.
Nếu quý vị cầm trên tay tuyển tập thơ này, xin đừng vội đọc như đọc một tập thơ…
Hãy ngồi lại, lặng xuống, để thấy:
Trăng chưa từng rời khỏi nước, và đạo chưa từng lìa khỏi lời.
Thành kính gửi đến Quý tri âm.
Bóng Nguyệt – một ánh soi vô lời.
Núi – tháng 5.