TRĂNG VÀ GƯƠNG
Đăng trên trang Thơ Pháp Bóng Nguyệt
Một hôm, Sa-di hỏi Thiền sư:
— Bạch Thầy , con đọc thơ “Bóng Nguyệt” nhưng chẳng hiểu ý gì. Trăng thì có, mà bóng chẳng thấy. Thơ thì hiện, mà lời thì không?
Thiền sư không đáp, chỉ lấy một cái gương đồng xưa, phủ bụi mờ, đưa cho Sa-di rồi bảo:
— Lau đi!
Sa-di lau, gương sáng hiện. Thiền sư hỏi:
— Có thấy trăng trong gương chăng?
— Dạ thấy.
— Nếu không lau, có thấy không?
— Dạ không.
Thiền sư gật đầu:
— Thơ cũng vậy. Không lau sạch tâm, thì thấy chữ mà chẳng thấy thơ. Không dứt vọng tưởng, thì thấy trăng mà chẳng thấy bóng. Khi tâm lặng, chẳng cần thơ — ý vẫn thông. Khi trí tịnh, chẳng cần lời — đạo vẫn hiện. Đó gọi là: “thơ không lời, trăng không bóng”.
Sa-di lặng người, rơi lệ không vì buồn.
Chỉ vì chạm một điều chưa từng có tên.
BÓNG NGUYỆT VÔ ÂM– THƠ KHÔNG THỊ HIỆN
Nguyệt thị vô tâm, chiếu khắp sơn hà mà chẳng vướng một cành mai.
Thơ thị vô ngôn, hiện khắp pháp giới mà chẳng dừng ở một dấu chấm.
Người xưa ngồi dưới gốc tùng, chẳng bàn thi ca, mà mỗi tiếng gió thành kệ.
Người nay đọc một bài Bóng Nguyệt, nếu chẳng chạm tâm không, chỉ thấy vần – không gặp đạo.
Chân thơ, chẳng ở lời. Chân bóng, chẳng ở trăng.
Nếu còn tìm bóng giữa đêm trăng, là còn mộng.
Nếu còn truy lời trong thơ đạo, là còn chấp.
Thôi, hãy thở khẽ, bước nhẹ, quên cả mình đang đọc…
Chợt khi một hàng chữ tan, trăng sẽ hiện — ngay nơi ngón tay chưa kịp chỉ.
Núi- mùa Phật Đản 2025!