Chập Chờn — 11.07.2025
Có một cõi mê không tên gọi,
Nơi tâm thức chập chờn như khói sương tan hợp.
Nơi ấy, bao kiếp người trôi theo giấc mộng luân hồi – ẩn hiện mù sương, khi vui – khi khổ, khi khao khát – khi buông xuôi, mà chẳng hay chính mình là kẻ tạo duyên, chuốc quả.
Thơ “Chập Chờn” là một hồi chuông tĩnh thức, vọng giữa cõi vô minh rối rắm.
Người đọc như thấy mình trong đó – với bao lần đắm say, bao lần chờ đợi, rồi mỏi mòn tàn phai trong bóng tối của chính vọng tưởng mình.
Thế nên, dừng lại – không phải để trốn chạy,
mà để thấy rõ từng bước chân đi lạc.
Chỉ khi buông xuống những khát vọng bơ vơ, ta mới thoát khỏi cái vòng xoáy chập chờn ấy, và trở về – nhẹ như ánh trăng lặng soi đáy nước.
Dòng thơ vẫn trôi
Cùng những ngày ấy
Mỗi ngày một bài thơ mới cùng bạn đọc trên trang Facebook Bóng Nguyệt.