Đồng Thể — 10.07.2025
Chân tánh vốn không hai, vạn pháp là một. Người và người, người và trời đất, tưởng là biệt lập, nhưng kỳ thực như giọt nước trở về đại dương – chẳng hề mất, chỉ là hợp.
Bài thơ “Đồng Thể” hé mở huyền cơ của tương duyên và tương cảm: khi lòng tròn sáng, mọi giao hoà đều là thiêng liêng. Không ai cho ai, không ai nắm giữ – chỉ có sự lưu chuyển vô ngại của tình thương chân thật.
Giao thoa ấy không dừng nơi cảm xúc, mà lan rộng như sóng vọng, từ một tâm rỗng lặng biết thương. Khi phóng xuất điều tốt lành, trời đất cũng âm thầm tác ứng. Hội nhập là chẳng phân, thâm tình là chẳng dính. Tất cả là Một, và Một là tất cả – như trăng rọi khắp sông ngòi, mà chẳng rời hư không.
Dòng thơ vẫn trôi
Cùng những ngày ấy
Mỗi ngày một bài thơ mới cùng bạn đọc trên trang Facebook Bóng Nguyệt.