Vào Đời12.07.2025

Cõi thế là nơi để học hànhPhù du giả tạm rất mong manhTuyết phủ mưa rơi sương thấm lạnhPhong ba nắng cháy tối vây quanhTừng trải hiến dâng lòng dũng mãnhPhong trần phụng sự chí tâm thànhTục luỵ phàm phu đều bất hạnhChan hoà hội nhập với Cao Sanh.
Diễn giải

Vào đời không phải để trốn tránh, cũng chẳng phải để lánh xa, mà là để học, để trải, để chuyển hóa.

Trần thế tuy mong manh như sương khói,

nhưng cũng là đạo tràng lớn nhất để mỗi tâm linh rèn luyện ánh sáng từ bi và trí tuệ.

Bài thơ “Vào Đời” là khúc nguyện ca của một hành giả dấn thân, biết rằng mưa gió, tuyết sương, nắng lửa là những pháp môn tự nhiên, biết rằng phù vân cõi tục chỉ là bóng hiện, nhưng trong đó, nếu sống bằng dũng mãnh và tâm thành, thì ngay nơi trần tục đã là Thánh địa, ngay giữa phàm tình đã là cơ hội giao hội với Cao Sanh.

Hành trình vào đời, như bước vào mộng –

mà biết mộng thì đời không còn là lầm,

mỗi bước chân, nếu khởi từ chánh niệm,

sẽ là ánh trăng chan hòa giữa nẻo tối – soi sáng cho kẻ lữ hành trên đường quay về tự tánh.

Đăng ngày 12.07.2025 trên trang Thơ Pháp Bóng Nguyệt
Đọc tiếp

Dòng thơ vẫn trôi

Cùng những ngày ấy

Mỗi ngày một bài thơ mới cùng bạn đọc trên trang Facebook Bóng Nguyệt.

Nhận sách

Sách Bóng Nguyệt được ấn tống — gửi tặng đến tận nhà, bạn chỉ gửi giúp phí vận chuyển