An Phận — 12.07.2025
Chốn nhân gian, biến đổi vô cùng, thị phi, cạm bẫy, khó lường như sóng ngầm dưới đáy lòng người.
Có kẻ vì sợ hãi nên tìm về cửa thiền –
không phải để tu chứng hay soi tỏ, mà chỉ để trốn tránh, để ẩn thân, để mưu cầu chút “bình yên” giả tạo.
Bài thơ “An Phận” như lời cảnh tỉnh giữa chiều hoàng hôn tư tưởng.
Khi con người an phận trong sự co rút, lười biếng tinh thần, thì ngay cả thiền môn cũng trở thành một nơi dung dưỡng mê si.
Đâu phải lui về là thanh cao, đâu phải khoác áo đạo là đã lìa ngã.
Nếu nội tâm vẫn còn vị kỷ, lo hưởng thụ, thích giả danh, thì mọi pháp ẩn cư cũng chỉ là mặt nạ cho sự buông xuôi.
Trong tinh thần Bóng Nguyệt, an là sự tĩnh giữa động, không phải là sự dừng giữa lười.
Phận là phận duyên, không phải phận yếm thế.
Hãy sống rực rỡ như trăng tỏ giữa hư không – lặng lẽ mà sáng, vô ngôn mà soi thấu cả phù sinh.
Dòng thơ vẫn trôi
Cùng những ngày ấy
Mỗi ngày một bài thơ mới cùng bạn đọc trên trang Facebook Bóng Nguyệt.