Chứng Kiến — 19.11.2025
Chứng kiến không phải là đứng nhìn đời với đôi mắt vô cảm, mà là thấy mọi hiện tượng đúng như nó đang là — không thêm, không bớt. Cảnh mộng và người mơ cùng khởi từ một niệm vọng, rồi tương tác tạo thành thế giới trần hồng muôn màu. Bao kỳ vọng, ước mong, niềm tin, lẽ sống… đều chỉ là những làn sóng nổi trên đại dương tâm vô tận. Khi người biết quán chiếu, thấy mọi sự liên thông, không rời nhau, thì cũng thấy rằng không có gì thật để nắm, cũng không có gì đủ sức làm tổn thương mình. Trong cái thấy ấy — tất cả đều “không”, mà vẫn nhiệm mầu vô hạn.
(Lời bình: Tâm Thanh Phước)
Dòng thơ vẫn trôi
Cùng những ngày ấy
Mỗi ngày một bài thơ mới cùng bạn đọc trên trang Facebook Bóng Nguyệt.