Biết Ngủ — 18.11.2025
Dẹp sạch xua tan tất cả điToàn là vọng chấp giữ làm gìChớ theo tình dục thường thủ thỉĐừng chiều lạc thú mãi thầm thìHư vô gặp ảo thành tri kỷMộng tưởng cùng mơ lại đắm siCó thật chi đâu dầu một tíBiết mình tỉnh thức rõ liền khi.
Diễn giải
“Biết ngủ” không phải là chìm trong mê, mà là biết mình đang mê để không bị mê dẫn dắt. Những dục vọng, lạc thú, ảo ảnh… đều là tiếng gọi ngọt ngào của vô minh. Khi chẳng tỉnh, ta xem chúng là thật; khi tỉnh rồi, ta thấy chúng chỉ như bóng đêm lướt ngang dòng suối. Đuổi theo chỉ thêm mệt, giữ lại chỉ thêm đau. Buông đi vọng chấp, tâm lập tức sáng như trăng thoát khỏi mây. Trong khoảnh khắc thấy rõ “không có gì thật để nắm”, giấc ngủ vọng tưởng tan rã, và người trở về tỉnh thức — nhẹ, trong, an nhiên từ nền tâm vô ngã.
(Lời bình: Tâm Thanh Phước)
Đọc tiếp
Dòng thơ vẫn trôi
Cùng những ngày ấy
Đăng 17.11.2025XoáNghĩ đã… cho là… chẳng phải là…Là vẫn như nhiên sẵn đó màĐọc bài →Đăng 20.11.2025Hư HuyễnHợp tan xoay chuyển mấy khi lườngTác động bù trừ rất nhiễu nhươngĐọc bài →Đăng 17.11.2025Mù MờChiếm đoạt tham cầu thật não nềCho ta tự chủ có đâu hềĐọc bài →
Mỗi ngày một bài thơ mới cùng bạn đọc trên trang Facebook Bóng Nguyệt.