Mù Mờ — 17.11.2025
Chiếm đoạt tham cầu thật não nềCho ta tự chủ có đâu hềNghĩ đã ly trần cùng thức tỉnhNgờ đâu đắm nhiễm ở trong mêAn bài số phận rồi trôi nổiDuyên kiếp đành cam cứ kéo lêVũ trụ thường hằng đầy ánh sángVây quanh hiện hữu mãi liền kề.
Diễn giải
Mù mờ không phải vì đời tối, mà vì tâm bị che bởi tham cầu và chấp ngã. Con người tưởng mình làm chủ, nhưng thật ra chỉ chạy theo những ý niệm tự tạo. Nghĩ đã thức tỉnh, nào hay vẫn đang mê trong lớp nhiễm ô vi tế. Số phận, duyên kiếp… đều chỉ là những vòng dây mà chính ta buộc vào mình. Khi dừng lại, nhìn sâu vào niệm khởi, ta thấy mọi trói buộc đều không thật. Vũ trụ chưa từng thiếu ánh sáng — chỉ cần buông lớp sương vô minh, ánh sáng ấy liền hiện, gần gũi, tỏ rạng ngay trong từng hơi thở.
(Lời bình: Tâm Thanh Phước)
Đọc tiếp
Dòng thơ vẫn trôi
Cùng những ngày ấy
Đăng 16.11.2025Thoát RaTa lỡ đi vào giấc mộng đờiÂn tình thế thái khắp muôn nơiĐọc bài →Đăng 18.11.2025Bắt BóngHam muốn lo toan đủ chuyện đờiMong cầu nghĩ tưởng khắp cùng nơiĐọc bài →Đăng 15.11.2025Hoàn NguyênKiến thức là chi lại tựa nươngMơ hồ ẩn hiện mấy khi lườngĐọc bài →
Mỗi ngày một bài thơ mới cùng bạn đọc trên trang Facebook Bóng Nguyệt.