Xoá — 17.11.2025
Nghĩ đã… cho là… chẳng phải là…Là vẫn như nhiên sẵn đó màMà có biết đâu điều huyễn hoáHoá hiện tương phùng cuộc bướm hoaHoa mộng viễn vông toàn hư giảGiả tưởng vu vơ tận chốn xaXa vời ảo ảnh nên buông xảXả hết đi thôi hãy thoát ra.
Diễn giải
“Xoá” không phải là phủ nhận, mà là thấy rõ để nhẹ nhàng buông xuống. Những điều ta “nghĩ là”, “cho là”, “tưởng là” — tất cả chỉ là lớp sương phủ lên tâm sáng. Mộng hoa bướm, tương phùng tương ngộ, vui buồn hợp tan… đều là cảnh do duyên khởi, đến rồi đi như bóng nắng lướt qua mặt nước. Khi không còn chạy theo những ảo ảnh xa vời ấy, tâm trở về với “như nhiên” vốn sẵn: trong, lặng, không nhuốm dấu vết của đời. Xoá không phải là mất, mà là trở lại bản thể tự do, thoát khỏi mọi trói buộc hư giả để bước vào tịch nhiên vô ngại.
(Lời bình: Tâm Thanh Phước)
Đọc tiếp
Dòng thơ vẫn trôi
Cùng những ngày ấy
Đăng 16.11.2025Đường XưaGian tham khát vọng với mong cầuMưu lược lo toan lắm dãi dầuĐọc bài →Đăng 18.11.2025Biết NgủDẹp sạch xua tan tất cả điToàn là vọng chấp giữ làm gìĐọc bài →Đăng 16.11.2025Thoát RaTa lỡ đi vào giấc mộng đờiÂn tình thế thái khắp muôn nơiĐọc bài →
Mỗi ngày một bài thơ mới cùng bạn đọc trên trang Facebook Bóng Nguyệt.