Thoát Ra — 16.11.2025
Ta lỡ đi vào giấc mộng đờiÂn tình thế thái khắp muôn nơiChập choạng lang thang nên chới vớiMơ hồ lạc nẻo phải chơi vơiNhân quả trả vay cùng lui tớiẨn hiện luân hồi cứ lả lơiƯu tư trĩu nặng sầu vời vợiBiết rõ từ ly tỏ rạng ngời.
Diễn giải
Con người bước vào cõi đời như lạc vào một giấc mộng dài, mang theo ân tình thế thái và vô số mối dây nhân duyên ràng buộc. Vì mơ hồ lạc hướng, ta lang thang trong ưu tư, để rồi bị cuốn vào vòng trả vay – được mất – hợp tan của luân hồi. Nhưng mộng chỉ là mộng khi ta còn tin nó là thật. Chỉ cần một lần nhìn thấu, thấy mọi cảnh đều do tâm sinh, không tự tánh, thì dây trói tự rơi. Trong phút tỉnh đó, ánh sáng từ ly bừng lên, chiếu rạng cả đường đời: không còn chới với, chỉ còn tự do nhẹ như gió.
(Lời bình: Tâm Thanh Phước)
Đọc tiếp
Dòng thơ vẫn trôi
Cùng những ngày ấy
Đăng 15.11.2025Chỉ LàKhắp chốn bao thời vẫn đổi thayXoay vòng biến động tự xưa nayĐọc bài →Đăng 17.11.2025Mù MờChiếm đoạt tham cầu thật não nềCho ta tự chủ có đâu hềĐọc bài →Đăng 14.11.2025BiếtNghĩ thế… rồi tin… tất não nềXưa nay khắp cõi nẻo đi vềĐọc bài →
Mỗi ngày một bài thơ mới cùng bạn đọc trên trang Facebook Bóng Nguyệt.