Còn Gì — 11.11.2025
Phù hợp cho nên chấp nhận là…Ngưỡng mộ tôn thờ thật thiết thaPhấn đấu bon chen từ vạn ngãTừng trải đắp xây khắp gần xaLiên hồi khổ luỵ đời tàn tạChồng chất đoạn trường sống bôn baVọng tưởng miên man nào thoả dạThời gian xoá sạch chẳng còn ta.
Diễn giải
Còn gì để giữ, khi mọi phấn đấu, ngưỡng mộ, và khát vọng chỉ là bóng mây qua trời? Con người vì muốn “được” nên tự buộc mình vào sợi dây “mất”; vì muốn vươn lên mà lại lạc vào vòng xoay bất tận của khổ luỵ. Tất cả những gì ta xây đắp, dù cao sang đến đâu, cũng tan trong dòng thời gian lặng lẽ. Nhưng khi nhận ra bản chất vô thường ấy, lòng liền nhẹ. Không còn gì để nắm, chính là có tất cả. Giữa hư vô, một ánh sáng tịch nhiên vẫn hiện — soi rõ rằng: chẳng có “ta”, chẳng có “mất”, chỉ là lẽ trở về.
(Lời bình: Tâm Thanh Phước)
Đọc tiếp
Dòng thơ vẫn trôi
Cùng những ngày ấy
Đăng 10.11.2025Thoát RaLục tặc hoành hành lại tạo duyênTương thông ngũ uẩn suốt triền miênĐọc bài →Đăng 12.11.2025Vẫn ĐâyKiếm tiềm chân lý cõi trời xaKhổ khó nhiều đời để nhận raĐọc bài →Đăng 09.11.2025Vô TưCho là… nghĩ là… chấp nhận là…Chân lý luôn là… cứ mãi là…Đọc bài →
Mỗi ngày một bài thơ mới cùng bạn đọc trên trang Facebook Bóng Nguyệt.