Thoát Ra — 10.11.2025
Lục tặc hoành hành lại tạo duyênTương thông ngũ uẩn suốt triền miênTa rơi cõi mộng nên xao xuyếnMình rớt vào mơ phải ngã nghiêngTự tin hẳn là… vô điều kiệnĐoan chắc vậy rồi… lẽ đương nhiênTừ đây đắm luỵ trong cơn nghiệnBiết toàn hư huyễn thật bình yên.
Diễn giải
“Thoát ra” không phải là chạy khỏi đời, mà là thấy rõ gốc của mọi ràng buộc trong chính tâm mình. Lục tặc – sáu căn – giao hòa với trần cảnh tạo nên ngũ uẩn, rồi sinh ra vô vàn ảo mộng. Con người tin chắc vào những gì mắt thấy, tai nghe, tưởng đó là thật, nên đắm chìm trong cơn nghiện của cảm giác và ý niệm. Chỉ khi nhận ra toàn bộ đều hư huyễn, tâm liền an. Không cần chống, không cần dứt, chỉ cần thấy rõ. Và trong phút “thấy” ấy, mọi xiềng xích tan biến — người trở về tự do, nhẹ như gió qua dòng sông tĩnh lặng.
(Lời bình: Tâm Thanh Phước)
Đọc tiếp
Dòng thơ vẫn trôi
Cùng những ngày ấy
Đăng 09.11.2025Qui NhấtCăn trần thức hợp tác cầu mongKẻ ngủ mê nên luỵ giấc nồngĐọc bài →Đăng 11.11.2025Còn GìPhù hợp cho nên chấp nhận là…Ngưỡng mộ tôn thờ thật thiết thaĐọc bài →Đăng 08.11.2025Hư VọngHam muốn đợi chờ chuyện không đâuĐòi hỏi tranh đua chuốc nỗi sầuĐọc bài →
Mỗi ngày một bài thơ mới cùng bạn đọc trên trang Facebook Bóng Nguyệt.