Hư Vọng — 08.11.2025
Ham muốn đợi chờ chuyện không đâuĐòi hỏi tranh đua chuốc nỗi sầuChăm lo ấp ủ sao bền vữngTạo dựng cưu mang được thật lâuCho là… nghĩ thế… về mai hậuTự thể vô tư dưới bóng câuTất cả phân ly đều mộng ảoTa nào phải nó chớ mong cầu.
Diễn giải
Hư vọng khởi lên từ một niệm mong cầu — nhỏ như gợn sóng, nhưng đủ làm khuấy đục biển tâm trong sáng. Càng đòi hỏi, càng mất; càng bám víu, càng khổ. Mọi tạo dựng giữa trần gian chỉ là trò tạm của duyên sinh, chẳng gì bền vững. Thấy rõ điều ấy, người thôi mộng tưởng về ngày mai, thôi cưu mang những điều đã mất. Ngay nơi buông xả, tâm liền tĩnh như nước hồ thu, phản chiếu trọn vẹn vạn pháp mà không vướng một mảy trần. Hư vọng tan, chơn tâm hiển — tịch nhiên, vô cầu, sáng tự nghìn xưa.
(Lời bình: Tâm Thanh Phước)
Đọc tiếp
Dòng thơ vẫn trôi
Cùng những ngày ấy
Đăng 07.11.2025Lầm TưởngTừ không hiện có nó thành ra…Phấn đấu tranh giành thoả ý taĐọc bài →Đăng 09.11.2025Vô TưCho là… nghĩ là… chấp nhận là…Chân lý luôn là… cứ mãi là…Đọc bài →Đăng 07.11.2025Nơi MộngSống toàn vọng tưởng quá dồi dàoPhát khởi muôn trùng việc trước sauĐọc bài →
Mỗi ngày một bài thơ mới cùng bạn đọc trên trang Facebook Bóng Nguyệt.