Lầm Tưởng — 07.11.2025
Từ không hiện có nó thành ra…Phấn đấu tranh giành thoả ý taTập nhiễm bao thời đầy nghiệt ngãNhập vai cùng khắp chẳng chi là…Tử biệt sinh ly trò ảo hoáĐau thương hạnh phúc giấc mơ hoaSắc tướng âm thanh nơi cõi hạTriền miên khổ luỵ lại kêu ca.
Diễn giải
Từ “không” mà sinh “có”, ấy là khởi đầu của mọi lầm tưởng. Con người vì muốn khẳng định cái “ta”, nên không ngừng tranh giành, vun đắp, nhập vai trong vở kịch vô minh. Hạnh phúc hay khổ đau, được hay mất, chỉ là cảnh diễn trong mộng hóa của đời. Khi nhận ra rằng tất cả sắc tướng, âm thanh, cảm xúc đều như làn sương trên mặt nước, tâm liền buông nhẹ. “Lầm tưởng” không phải lỗi, mà là cơ hội để tỉnh. Một khi thấy rõ điều ấy, mọi khổ luỵ tan dần như bóng chiều – chỉ còn chân tâm lặng lẽ, sáng vô biên.
(Lời bình : Tâm Thanh Phước)
Đọc tiếp
Dòng thơ vẫn trôi
Cùng những ngày ấy
Đăng 06.11.2025Từ TaBơi lội trên bờ thật hỡi ôi!Toàn là vọng tưởng quá xa xôiĐọc bài →Đăng 08.11.2025Hư VọngHam muốn đợi chờ chuyện không đâuĐòi hỏi tranh đua chuốc nỗi sầuĐọc bài →Đăng 06.11.2025Quán ChiếuMặc kệ xuân về hoặc chuyển đôngThiên đàng địa ngục cõi trần hồngĐọc bài →
Mỗi ngày một bài thơ mới cùng bạn đọc trên trang Facebook Bóng Nguyệt.