Từ Ta — 06.11.2025
Bơi lội trên bờ thật hỡi ôi!Toàn là vọng tưởng quá xa xôiTé xuống chơi vơi nhiều bối rốiRơi vào lặn hụp chốn luân hồiNặng trĩu chìm dần như đá khốiNhẹ tênh khi nổi tợ hoa trôiTrung dung nước vẫn như ngày hộiHoạ phúc do ta chỉ thế thôi.
Diễn giải
Mọi khổ vui đều khởi từ một niệm “ta”. Khi tâm còn tin vào cái “ta” biệt lập, người như kẻ bơi trên bờ — càng vùng vẫy càng xa dòng thật tánh. Té xuống nước, ta sợ hãi, vùng vẫy, rồi dần chìm trong luân hồi vọng tưởng. Nhưng khi buông nhẹ, không còn chống cự, nước liền nâng ta lên — như hoa trôi giữa hội đời. “Nước” ấy chính là bản thể tịch nhiên, trung dung, vô ngã. Khi hiểu ra, ta không cần bơi cũng không sợ chìm, vì nước và ta vốn không hai — hoạ phúc cũng chỉ là một làn sóng đi qua.
(Lời bình: Tâm Thanh Phước)
Đọc tiếp
Dòng thơ vẫn trôi
Cùng những ngày ấy
Đăng 05.11.2025Về NguồnTạo hoá hình thành đủ thứ tròVận chuyển oai linh cuộc hẹn hòĐọc bài →Đăng 07.11.2025Lầm TưởngTừ không hiện có nó thành ra…Phấn đấu tranh giành thoả ý taĐọc bài →Đăng 05.11.2025Vô NgônLo toan ngủ thức quá bao laDiễn biến phù du thật đậm đàĐọc bài →
Mỗi ngày một bài thơ mới cùng bạn đọc trên trang Facebook Bóng Nguyệt.