Quán Chiếu — 06.11.2025
Mặc kệ xuân về hoặc chuyển đôngThiên đàng địa ngục cõi trần hồngNghĩ đã… tôi là… bao ước vọngLiệu lo… ta sẽ… chỉ chơi ngôngTâm tư nhận thức toàn như bóngHoàn cảnh trò đời quá viễn vôngNhìn vào cảnh mộng cùng người mộngChứng kiến an nhiên chẳng động lòng.
Diễn giải
Quán chiếu là ánh gương phản chiếu mọi cảnh đời mà chẳng vướng vào một hình tướng nào. Xuân hay đông, thiên đàng hay địa ngục, đều chỉ là những lớp sóng trên mặt nước tâm. Khi ta nhìn mà không đồng hóa, thấy mà không phán xét, mọi hiện tượng liền trở nên trong suốt. “Tôi”, “ta”, “ước vọng”, “lo toan” – tất cả chỉ là ảo ảnh đang tự soi mình trong mộng. Người hành giả an nhiên chứng kiến cả mộng lẫn người mộng tan vào nhau, chỉ còn lại một khoảng lặng thênh thang, nơi không ai nhìn, chẳng có gì để thấy – mà sáng tỏ vô cùng.
(Lời bình: Tâm Thanh Phước)
Đọc tiếp
Dòng thơ vẫn trôi
Cùng những ngày ấy
Đăng 05.11.2025Vô NgônLo toan ngủ thức quá bao laDiễn biến phù du thật đậm đàĐọc bài →Đăng 07.11.2025Nơi MộngSống toàn vọng tưởng quá dồi dàoPhát khởi muôn trùng việc trước sauĐọc bài →Đăng 04.11.2025NhầmThức ngủ bơi trong giấc mộng đờiSay nồng ấp ủ chuyện đầy vơiĐọc bài →
Mỗi ngày một bài thơ mới cùng bạn đọc trên trang Facebook Bóng Nguyệt.