Về Nguồn — 05.11.2025
Tạo hoá hình thành đủ thứ tròVận chuyển oai linh cuộc hẹn hòLưu hành vạn thuở tình không cóTiếp nối muôn đời nghĩa nhận choBao la vẫn thế… đâu vào đóBất tận đều như… chẳng lý doBồng bềnh bọt sóng nên từ bỏQuay về với nước tiễn con đò.
Diễn giải
Vạn pháp lưu chuyển như trò chơi của tạo hóa, đến rồi đi, hợp rồi tan — nhưng nước nguồn vẫn lặng lẽ, chưa từng đổi thay. Bao lớp bọt sóng nổi trôi chỉ là biểu hiện tạm thời của một thể trong suốt vô cùng. Con người mải rong ruổi giữa trùng khơi vọng tưởng, quên mất mình vốn đã là dòng nước ấy. “Về nguồn” không phải là quay lại quá khứ, mà là trở về thể tính nguyên sơ, nơi mọi được mất, yêu ghét đều tan vào biển lặng. Khi ấy, đò không còn, người cũng chẳng còn — chỉ còn nước — lặng mà sáng, không sinh, không diệt.
(Lời bình: Tâm Thanh Phước)
Đọc tiếp
Dòng thơ vẫn trôi
Cùng những ngày ấy
Đăng 04.11.2025NhầmThức ngủ bơi trong giấc mộng đờiSay nồng ấp ủ chuyện đầy vơiĐọc bài →Đăng 06.11.2025Từ TaBơi lội trên bờ thật hỡi ôi!Toàn là vọng tưởng quá xa xôiĐọc bài →Đăng 04.11.2025TaTôi đã hình thành có mọi điềuKhai sinh biến hiện biết bao nhiêuĐọc bài →
Mỗi ngày một bài thơ mới cùng bạn đọc trên trang Facebook Bóng Nguyệt.