Qui Nhất — 09.11.2025
Căn trần thức hợp tác cầu mongKẻ ngủ mê nên luỵ giấc nồngThêm nơi uẩn lại tăng sương đọngCộng nghiệp duyên gây cảnh bão giôngCho phải thế nhưng toàn hư vọngTin là vậy nào ngỡ viễn vôngChơn tánh đó huyền vi lồng lộngCuộc vận hành toàn thể tận không.
Diễn giải
Muôn pháp khởi từ một tâm, rồi phân ly thành căn, trần, uẩn, thức. Con người mê trong giấc mộng hợp tan, tưởng có riêng mình giữa dòng biến động. Nhưng tất cả chỉ là duyên hợp của một thể — cùng vận hành, cùng tan hòa trong tánh không vô ngại. Khi còn tin vào sai biệt, bão giông nổi dậy; khi thấy ra toàn thể, gió tự lặng, nước tự trong. “Qui Nhất” không phải gom về một điểm, mà là thấy ra không hai, nơi mọi hình tướng đều tan vào chơn tánh huyền vi — tịch nhiên, lồng lộng, sáng khắp tận hư không.
(Lời bình: Tâm Thanh Phước)
Đọc tiếp
Dòng thơ vẫn trôi
Cùng những ngày ấy
Đăng 08.11.2025Chơn LýSao biết tồn sinh chốn sự đờiThiêng liêng hiện hữu khắp cùng nơiĐọc bài →Đăng 10.11.2025Thoát RaLục tặc hoành hành lại tạo duyênTương thông ngũ uẩn suốt triền miênĐọc bài →Đăng 07.11.2025Lầm TưởngTừ không hiện có nó thành ra…Phấn đấu tranh giành thoả ý taĐọc bài →
Mỗi ngày một bài thơ mới cùng bạn đọc trên trang Facebook Bóng Nguyệt.