Vô Tư — 09.11.2025
Cho là… nghĩ là… chấp nhận là…Chân lý luôn là… cứ mãi là…Nhận xét suy lường theo tự ngãLo toan hiểu biết bởi lòng taCứ ngỡ trần hồng đều mộng cảNào hay cõi thế chỉ mơ hoaGió thoảng mây bay mưa lã chãThiêng liêng tạo hoá vẫn như… mà…
Diễn giải
“Vô tư” không phải là không nghĩ, mà là nghĩ mà chẳng bị kẹt trong điều mình nghĩ. Khi ta còn cho là, nghĩ là, hiểu là — chân lý đã lặng lẽ trôi đi như mây thoảng. Mọi phán xét, lo toan, đều chỉ là tiếng vọng của cái “ta” nhỏ bé muốn nắm bắt điều không thể nắm. Thế gian mộng ảo, như hoa nở giữa hư không, nhưng ta cứ cho là thật rồi tự khổ. Khi buông cả cái “là”, đạo hiển bày — như gió, như mưa, như hư vô mà vẫn linh hiện — vô tư, vô ngã, mà sáng cùng tạo hoá.
(Lời bình: Tâm Thanh Phước)
Đọc tiếp
Dòng thơ vẫn trôi
Cùng những ngày ấy
Đăng 08.11.2025Hư VọngHam muốn đợi chờ chuyện không đâuĐòi hỏi tranh đua chuốc nỗi sầuĐọc bài →Đăng 10.11.2025Thanh LọcTìm hiểu trong ta thật kỹ nàoCái gì vay mượn tách ra mauĐọc bài →Đăng 08.11.2025Chơn LýSao biết tồn sinh chốn sự đờiThiêng liêng hiện hữu khắp cùng nơiĐọc bài →
Mỗi ngày một bài thơ mới cùng bạn đọc trên trang Facebook Bóng Nguyệt.